Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1.631
Tháng 12 : 22.680
Năm 2019 : 92.169
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

kỉ niệm ngày 20/11

“Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn”

 

Ba năm rồi con khoác lên mình chiếc áo dài trắng mỗi khi cắp sách đến trường. Ba năm rồi dưới một mái trường, chung một lớp học, thầy cô, bè bạn thân thương. Đó không phải là khoảng thời gian dài trong cuộc đời mỗi con người nhưng cũng là quá đủ để con người ta lưu lại những kí ức tốt đẹp. Đặc biệt là ba năm cấp ba, ba năm cuối trong khoảng thời gian mười hai năm áo trắng học trò gắn bó với con. Nay sắp xa rồi một thời áo trắng. Cơn mưa mùa thu trắng xóa cửa lớp, lòng con ngẩn ngơ, sao buồn thế. Là tiếng mưa hay tiếng lòng con? Tiếng thầy giảng bài hòa trong tiếng mưa nghe như một bản nhạc buồn. Con nhìn thầy rất lâu như muốn níu giữ lại khoảnh khắc này. Rồi bất chợt ánh mắt thầy nhìn vào con, thầy mỉm cười, nụ cười buồn như hiểu thấu lòng con. Con cũng mỉm cười với thầy. Sẽ còn lại bao nhiêu lần thầy trò nhìn nhau, cười với nhau như lúc này thầy nhỉ? Mưa vẫn rơi và con vẫn buồn. Con muốn thời gian trôi thật nhanh, muốn mau mau bước chân vào giảng đường đại học, chạm tay đến ước mơ của mình. Nhưng con cũng muốn thời gian ngừng trôi để con giữ mãi giây phút này. Thế nhưng thời gian vẫn như thế, không bao giờ chịu đứng yên. Thời áo trắng tuổi thơ sẽ đi qua nhưng những bài học thầy dạy con vẫn nhớ. Điều thầy dạy con không chỉ là những kiến thức trong sách vở, thầy còn dạy con cả những bài học làm người. Sẽ nhớ mãi, không quên thầy ơi. Nhớ tiếng thầy trầm ấm, nhớ dáng thầy thanh cao, nhớ tóc thầy phấn trắng bay bay, nhớ cả nụ cười với lúm đồng tiền rất duyên của thầy. Mai này con sẽ bay đến những chân trời mới, sẽ bay thậy cao, thật xa, nhưng con biết ở một huyện miền núi nghèo, nơi mái trường mang tên Đoàn Kết, có thầy con đang nói với học trò mình rằng: “Có thể bây giờ điểm số đối với các em quan trọng thật, đó là một phương tiện để đánh giá học lực nhưng không thật sự chính xác, điều quan trọng là các em đã làm được những gì và học được những gì từ bài kiểm tra. Thầy tin chắc rằng chỉ vài năm nữa thôi các em sẽ thấy điểm số không còn là điều quan trọng nữa”. Vâng, có vô số điều quan trọng hơn điểm số thầy nhỉ? Chẳn hạn như là tình thầy trò.

ĐIỀU QUAN TRỌNG

 

“Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn”

 

Ba năm rồi con khoác lên mình chiếc áo dài trắng mỗi khi cắp sách đến trường. Ba năm rồi dưới một mái trường, chung một lớp học, thầy cô, bè bạn thân thương. Đó không phải là khoảng thời gian dài trong cuộc đời mỗi con người nhưng cũng là quá đủ để con người ta lưu lại những kí ức tốt đẹp. Đặc biệt là ba năm cấp ba, ba năm cuối trong khoảng thời gian mười hai năm áo trắng học trò gắn bó với con. Nay sắp xa rồi một thời áo trắng. Cơn mưa mùa thu trắng xóa cửa lớp, lòng con ngẩn ngơ, sao buồn thế. Là tiếng mưa hay tiếng lòng con? Tiếng thầy giảng bài hòa trong tiếng mưa nghe như một bản nhạc buồn. Con nhìn thầy rất lâu như muốn níu giữ lại khoảnh khắc này. Rồi bất chợt ánh mắt thầy nhìn vào con, thầy mỉm cười, nụ cười buồn như hiểu thấu lòng con. Con cũng mỉm cười với thầy. Sẽ còn lại bao nhiêu lần thầy trò nhìn nhau, cười với nhau như lúc này thầy nhỉ? Mưa vẫn rơi và con vẫn buồn. Con muốn thời gian trôi thật nhanh, muốn mau mau bước chân vào giảng đường đại học, chạm tay đến ước mơ của mình. Nhưng con cũng muốn thời gian ngừng trôi để con giữ mãi giây phút này. Thế nhưng thời gian vẫn như thế, không bao giờ chịu đứng yên. Thời áo trắng tuổi thơ sẽ đi qua nhưng những bài học thầy dạy con vẫn nhớ. Điều thầy dạy con không chỉ là những kiến thức trong sách vở, thầy còn dạy con cả những bài học làm người. Sẽ nhớ mãi, không quên thầy ơi. Nhớ tiếng thầy trầm ấm, nhớ dáng thầy thanh cao, nhớ tóc thầy phấn trắng bay bay, nhớ cả nụ cười với lúm đồng tiền rất duyên của thầy. Mai này con sẽ bay đến những chân trời mới, sẽ bay thậy cao, thật xa, nhưng con biết ở một huyện miền núi nghèo, nơi mái trường mang tên Đoàn Kết, có thầy con đang nói với học trò mình rằng: “Có thể bây giờ điểm số đối với các em quan trọng thật, đó là một phương tiện để đánh giá học lực nhưng không thật sự chính xác, điều quan trọng là các em đã làm được những gì và học được những gì từ bài kiểm tra. Thầy tin chắc rằng chỉ vài năm nữa thôi các em sẽ thấy điểm số không còn là điều quan trọng nữa”. Vâng, có vô số điều quan trọng hơn điểm số thầy nhỉ? Chẳn hạn như là tình thầy trò.

Nguyễn Nguyên Cát An – 12A1

 

 

CHUYỆN VIÊN PHẤN

 

“Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi. Có hạt bụi nào, rơi trên bục giảng. Có hạt bụi nào, rơi trên tóc thầy….”

Các bạn thân mến! Các bạn có biết ai là nhân vật chính trong câu hát trên không?. Là thầy giáo?. Rất tiếc!. Là cái bảng?. Sai bét! Là bục giảng? Ôi trời!....E hèm! Nếu chưa bạn nào nhận ra nhân vật cực kì nổi bật trong câu hát thì tôi xin được mạn phép giới thiệu, tôi- một nhân vật không thể nào thiếu trong các lớp học- viên phấn. Không những thực hiện một cách xuất sắc nhiệm vụ của mình, tôi đây còn là nguồn cảm hứng dồi dào cho các người nghệ sĩ tài ba nữa đấy nhé!

 

Chắc nghe đến tên tôi thì bạn nào cũng biết, nhưng để theo đúng trình tự thì tôi vẫn xin được dùng vài dòng để phác họa nhan sắc “chuẩn không cần chỉnh” của mình. Điều mà tôi tự hào nhất đó chính là làn da mịn màng trắng trẻo một cách hoàn toàn tự nhiên!. Có lẽ đây là điều mà nhiều chị em phụ nữ luôn ghen tị với tôi, bởi có đi tắm trắng vài lần thì vẫn còn thua xa nhé! Cùng với làn da trời phú, kiêm tốn mà nói thân hình tôi cũng thuộc hành siêu mẫu, và xin được nhấn mạnh chưa một lần qua dao kéo. Mặc dù ngoại hình quá lý tưởng, ấy thế mà tôi chưa bao giờ được đoái hoài đến. Chính vì thế, cũng nhân dịp này tôi cũng mong tạo một “xi-căng-đan” để thu hút sự chú ý của bà con.

 

Để minh chứng cho sự quan trọng của mình trong lớp học, tôi xin được đưa ra những minh chứng hùng hồn sau. Trước hết, bạn thử nghĩ mà xem, có ai vinh hạnh được quý thầy cô nâng nui trên tay như tôi không? Tất nhiên là không rồi! Ấy là chưa kể đến nhưng cô cậu học trò nào có bề dày tiền án tiền sự, chỉ cần thấp thoáng thấy bóng thầy cô là chạy mất dép. Ngoài sự yêu mến của thầy cô, tôi còn là một trợ thủ đắc lực trong việc truyền đạt kiến thức đến các trò. Chính bởi lẽ đó mà tôi xin được trịnh trọng tuyên bố: tôi- very important thing (gọi tắt là VIT). Nếu các bạn chưa thật thuyết phục thì cứ thử một buổi, à không, một tiết thôi vắng mặt tôi thì xem chuyện gì xảy ra!! Chắc chắn là cả lớp sẽ náo loạn lên và quý thầy cô giáo sẽ nổi trận lôi đình! Thấy chưa??

 

Họ hàng phấn chúng tôi luôn tự hào về sự đoàn kết của mình. Không giống một số người đâu nhé! Anh em chúng tôi tuy nhiều màu da nhưng không bao giờ xảy ra sự xung đột cả. Da trắng, vàng, xanh, đỏ, chúng tôi đều thân thiết và hòa đồng, giúp đỡ nhau để cho mỗi tiết học thêm sinh động. Giúp cho các trò tiếp thu bài tốt hơn.

 

À này, bạn có tò mò về bí mật của họ hàng phấn chúng tôi không? Bật mí nhé! Nhìn bề ngoài chúng tôi rắn chắc là thế, nhưng khi viết những nét chữ lên anh bảng là ngay tức thì chúng tôi tan vụn ra thành những hát li ti, đặc biệt nhất là khi chị bông lau bảng áp bờ môi thổi phù một cái là các hạt phấn chúng tôi được thỏa sức bay lượn trong không trung tuyệt đẹp. Chính nhờ vẻ đẹp ngây ngấy ấy mà chúng tôi được góp mặt nhiều hơn trong các bài thơ, bài văn và đặc biệt là trong các ca khúc dành cho lứa tuổi học sinh.

 

Ái chà chà! Chính tôi còn phải khâm phục trước tài năng thiên bẩm của mình. Chắc bạn cũng vậy đúng hông? Bởi zậy cho nên vào một ngày đẹp giời như hôm nay  tui chỉ có một yêu cầu bé xíu như tô hủ tiếu là mong các bạn hãy bớt chút giấy mực để viết về tui. Như thế là tui mãn nguyện lắm rồi! Và vào những tháng ngày ít ỏi của năm lớp 12 chúng ta hãy giữ cho nhau những kỉ niệm thật đẹp nhé! À mà này, nhân tiện nhắc thêm các bạn hai điều cực kì quan trọng, đầu tiên là xin nhắn nhủ với các bạn nam sinh là đừng có bẻ tôi ra rồi chọi nhau ì đùng trong lớp học và thứ hai là đừng để chị bông lau bảng ướt mẹp gần tôi nhé, tôi dễ bị… cảm lắm đó! Cuối cùng xin được cảm ơn các bạn đã dành chút thời gian để nghía qua vài dòng tâm sự của một viên phấn. Và mong rằng vào những ngày ngắn ngủi sau này chúng ta sẽ cùng nhau trở thành những người con ngoan trò giỏi. Trước khi chia tay, tôi cũng xin kính chúc quý thầy cô giáo nhân ngày Hiến chương nhà giáo Việt Nam 20-11 sẽ mãi vui vẻ, hạnh phúc và vẫn luôn nhiệt huyết với công việc và lũ học trò “nhất quỷ nhì ma”!

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Video Clip